Không kịp nhận thức tình thâm ý trọng trong lời nói của anh, Chu Kiều bây giờ chỉ thấy xấu hổ muốn chết.
Tay cô còn che trước ngực, bị ấn ra vòng cung thật sâu.
Tay Lục Hãn Kiêu xao động bất an ôm eo cô, tim đập từng tiếng loạn xạ như trống.
Anh lớn tiếng nói: "Đừng động đậy, em đừng động đậy."
Chu Kiều co lại thành một đống, cô có thể cảm giác được thân thể của người đàn ông đang biến hóa, cách quần áo chạm vào người cô cực kỳ rõ ràng.
"Anh buông em ra." Giọng Chu Kiều phát run, "Buông em ra đi."
Bàn tay Lục Hãn Kiêu không cam lòng mà ép chặt làn da của cô, nhưng rốt cục lý trí vẫn chiến thắng. Anh cởi áo khoác đắp lên vai Chu Kiều, sau đó chậm rãi xoay người đưa lưng về phía cô.
Chu Kiều nắm chặt quần áo, chạy ào vào phòng tắm, giây phút dựa lưng vào vách tường liền mềm nhũn ngồi xổm xuống mặt đất.
Áo khoác ngoài của Lục Hãn Kiêu vừa rộng vừa dài, đầu vai còn có mùi nước hoa nhàn nhạt giống hệt trong trí nhớ. Chu Kiều càng ngửi càng cảm thấy không ổn, lại nhớ tới một màn vừa rồi-
Thật muốn chết.
Nhưng cũng không thể cứ như thế mà coi như không có chuyện gì rồi trốn tránh không gặp. Quần áo Lục Hãn Kiêu còn ở đây, cũng không thể để người ta mặc một cái áo đi ra ngoài. Chu Kiều hít sâu một hơi, nhắc nhở bản thân đây chỉ là một việc xen giữa, cùng với việc chia tay với anh không có chút quan hệ gì.
Không cần quá để ý!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347140/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.