Ôn lại chuyện cũ, như cá gặp nước.
Lục Hãn Kiêu thỏa mãn thú tính, lăn qua lăn lại tới hơn nửa đêm, hai giờ sáng mới chịu ngủ.
Chu Kiều bị lăn lộn đến chết đi sống lại, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Cô nhìn khuôn mặt ngủ say của Lục Hãn Kiêu, người đàn ông này quả thật là thừa hưởng toàn gen tốt, mũi là tướng mũi vua, không chỉ cao mà còn rất dễ nhìn, đôi mắt nữa, cũng không biết có phải là tới Hàn Quốc cấy lông mi thật không, nếu không sao lại dài hơn cả lông mi con gái vậy?
Chu Kiều đưa ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt lông mi anh, nhìn anh khó chịu nhíu mày một cái liền không dám động vào nữa.
Cô đi qua nửa vòng Trái Đất sáu tháng, sau đó vẫn là trở về bên cạnh anh.
Chu Kiều chống người ngồi dậy, ôm lấy đầu gối, nghiêng đầu quan sát Lục Hãn Kiêu.
Nhìn một lúc, người nào đó đang lười biếng đột nhiên phát ra tiếng.
"Còn nhìn sao? Còn nhìn là ngày mai đi lĩnh chứng đấy."
Trong đêm tối, Chu Kiều khẽ cong khóe miệng.
Lục Hãn Kiêu mở mắt, buồn ngủ mơ màng hỏi, "Em sao còn chưa ngủ?"
Chu Kiều hiếm khi đùa giỡn với anh, "Anh lớn lên rất đẹp trai, tùy tiện nhìn một cái liền không dời mắt nổi."
Lục Hãn Kiêu vừa nghe, ôm ngực hướng mặt lên trời, "Viên trợ tim tác dụng nhanh của anh đâu? Làm ơn đút cho tôi hai viên cứu mạng."
Chu Kiều xoay người nằm xuống, mặt kề sát vào, nhẹ nhàng mổ hai cái lên môi anh, "Cứu được chưa?"
Lục Hãn Kiêu ôm thắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347146/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.