Trên mảnh xa mạc bao la rộng lớn, cuộc đua khốc liệt vẫn đang tiếp tục diễn ra.
Lúc này, Đăng Dương đã chạy đến km thứ năm, trước mặt hắn một cây số chính là Chu Lam, trong khi đó, kẻ dẫn đầu Ngọc Cổ Thanh đã vượt qua điểm cuối cùng của kim thứ bảy, đặt những bước chân đầu tiên vào km thứ tám.
“Chu Lam, ngươi ẩn giấu cũng đủ sâu đấy, đường đường là một Võ Tướng đỉnh phong lại cam tâm tình nguyện sống dưới vỏ bọc của một Võ Tướng trung cấp, răm rắp nghe theo sự sai khiến của Ngọc Cổ Thanh, quả đúng là dụng tâm lương khổ đi mà” Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên bên tai Chu Lam.
Chủ nhân của giọng nói này, còn ai vào đây ngoài Đăng Dương, xem ra, hắn đã muốn bắt đầu kế hoạch của mình.
Thế nhưng, đáp lại tiếng nói truyền âm của Đăng Dương chỉ là sự thờ ơ của Chu Lam, tựa như gió thoảng qua tai, không hề để ý. Với không một chút ngập ngừng nào, hắn vẫn giữ vững tốc độ kinh người của mình, lao vun vút trên lớp cát vàng nóng bỏng, mỗi bức chân hạ xuống, hắc hỏa lại hừng hực cháy lên, nhiệt lượng nóng đến nổi, chỉ trong chớp mắt liền nung chảy cát vàng thành nham tương.
Mặc cho sự vô tâm của Chu Lam, Đăng Dương tiếp tục cất lời, thao thao bất tuyệt, tựa như một cái máy, lải nhải không ngừng
“Nhưng mà, lão phu thắc mắc một điều là, ngươi giấu tài như vậy để làm cái gì? Muốn đâm sau lưng Ngọc Cổ Thanh một nhát đao sao, độc chiếm truyền thừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hao-quang-mat-troi/333881/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.