Văn Lạc đến với ý đồ rõ ràng, mở miệng đã mang theo giọng điệu cố ý, pha chút uy h**p và bực bội: "Kiều Sơn Ôn, cậu thực sự ghi thù tôi."
Văn Lạc rất hiếm khi gọi đầy đủ cả họ tên cô như vậy.
Rõ ràng là lỗi của mình, nhưng lại ngang ngược đến mức như thể Kiều Sơn Ôn đã làm điều gì có lỗi với cô, không nói rõ ràng thì đừng hòng rời đi.
Kiều Sơn Ôn giữ vững giọng điệu bình thản: "Có vấn đề gì sao?"
Văn Lạc với dáng vẻ thanh tú, đôi mắt sáng trong nhìn cô thật lâu, rồi mới mỉm cười đáp: "Không có vấn đề gì cả."
"Chuyện tôi làm sai, hội trưởng tất nhiên phải ghi lại. Nếu không ghi lại thì thật không công bằng với những học sinh khác, mọi người sẽ học theo tôi mà không tuân thủ kỷ luật. Vậy thì trường chúng ta làm sao mà giành được giải thưởng nữa."
Người này nói như đúng lẽ phải, nhưng Kiều Sơn Ôn đương nhiên không tin lấy một lời. Cô hiểu rõ Văn Lạc gian xảo đến mức nào.
Văn Lạc không thể nào ngoan ngoãn như vậy. Nếu ngoan thật, thì vừa rồi làm sao có chuyện kéo cô đến đây một cách thô bạo, lại còn chắn đường không cho cô đi.
Tim Kiều Sơn Ôn đập không ổn định, linh cảm rằng Văn Lạc lại chuẩn bị nói hoặc làm gì đó khiến cô không thể chống đỡ.
Quả nhiên, Văn Lạc đưa một tay ra sau lưng, thưởng thức biểu cảm của Kiều Sơn Ôn một lát rồi rút ra một thứ từ tay kia, đưa lên trước mặt cô – một cuốn sổ dày và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3004969/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.