"Đi đến chỗ không có ai, được không?"
Kiều Sơn Ôn lần đầu tiên dùng giọng điệu mềm mại như vậy nói với Văn Lạc, gạt bỏ vẻ lãnh đạm thường ngày, ngượng ngùng bộc lộ lời thỉnh cầu.
Cô biết câu nói này đồng nghĩa với việc thỏa hiệp, cũng đoán được Văn Lạc nhất định sẽ để lộ biểu cảm khiến cô càng thêm lúng túng. Không dám ngẩng đầu nhìn Văn Lạc, nói xong câu này, khuôn mặt dưới hàng mi chớp chớp đã đỏ bừng, càng khó có thể để người khác thấy.
....Cô đang yếu thế trước Văn Lạc.
Cô đã buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, chỉ cầu mong Văn Lạc nghĩ đến cô, đừng trêu chọc cô trước mặt bao nhiêu người như vậy.
Cô không chịu nổi.
Văn Lạc ngơ ngẩn rất lâu, chậm rãi mới phản ứng lại.
Cô đờ đẫn nhìn dáng vẻ của Kiều Sơn Ôn, trong lòng như có một mũi tên bắn trúng, phá ra những bông pháo hoa rực rỡ, những tia lửa bắn tung tóe, yếu ớt mà nóng bỏng thiêu đốt cô, vừa đau vừa ngứa.
Thật kỳ lạ.
Kiều Sơn Ôn...
Kiều Sơn Ôn cũng biết cầu người sao?
Cũng đúng, Kiều Sơn Ôn, người luôn xa cách, không gần gũi với ai, thậm chí nhìn thấy hai cô gái đút cho nhau đồ ăn còn nghĩ họ đang yêu nhau, chắc hẳn chưa bao giờ tự tay đút đồ ăn cho người khác nhỉ? Chưa nói đến chuyện làm vậy trước mặt bao nhiêu người.
Đúng là làm khó cô ấy, khiến cô ấy xấu hổ đến chết.
Không thể không nói, Văn Lạc đã mềm lòng. Cô không có sức chống cự trước những thứ xinh đẹp, huống chi đây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3004974/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.