Kẻ không chung tình, ba lòng hai dạ – Văn Lạc.
Đã tốn bao nhiêu công sức để trói buộc cô ấy, Kiều Sơn Ôn ngây thơ nghĩ rằng mình có thể thay đổi được con người ấy.
Kết quả người tối qua còn ôm cô vào lòng, vậy mà quay đầu một cái, đã có thể thân mật với người khác.
Cô ấy không phải thuộc về riêng Kiều Sơn Ôn, cũng chẳng phải của riêng cô.
Cô ấy không thực sự... yêu Kiều Sơn Ôn nhất.
Đối với người phụ nữ trước mặt, cô ấy lại đặc biệt quyến luyến, trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con, nhẹ nhàng cọ cọ vào chủ nhân, lúc thì làm nũng, lúc lại than thở, nắm lấy tay người kia nghịch ngợm, trách móc rằng cô ta lại gầy đi, không biết tự chăm sóc bản thân.
Cô ấy quan tâm đến người đó, cô ấy thương người đó.
Từng cử chỉ hành động đều khiến Kiều Sơn Ôn cảm thấy quá khứ của mình với cô ấy trở nên nực cười biết bao.
Hai người họ trò chuyện vui vẻ, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hôn nhau như đã từng làm trong phòng bệnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cô giáo Tô dịu dàng hơn Kiều Sơn Ôn, có khí chất hơn, điềm tĩnh hơn, quyến rũ hơn.
Và càng có thể khiến Văn Lạc...
Kiều Sơn Ôn không thể chịu đựng nổi.
Cô sầm mặt quay người rời đi, cúi đầu bước nhanh qua hành lang vắng vẻ. Vừa định rẽ xuống tầng hai, không may lại nghe thấy cái tên "Văn Lạc".
Nghe thấy từ "thích", cô vô thức chậm bước lại. Cúi đầu nhìn xuống, ở chiếu nghỉ tầng hai,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005001/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.