Nụ hôn vừa dứt, Kiều Sơn Ôn mệt mỏi vùi mặt vào vai Văn Lạc, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Mặt cô đỏ bừng, giọng mềm nhũn mang theo âm điệu kéo dài sau khi hôn xong, hỏi Văn Lạc đã mang gì cho cô.
Văn Lạc kể vài món ăn, toàn là những món Kiều Sơn Ôn hay gọi ở căng tin hồi cấp ba.
Ở nơi Văn Lạc không thấy được, ánh mắt Kiều Sơn Ôn lóe lên đôi chút: "Ừm..."
Chỉ một tiếng "ừm" thôi mà cũng mềm mại lạ thường.
Dáng vẻ như vậy của cô ấy luôn khiến Văn Lạc bị mê hoặc. Cô đi theo cô ấy đến bên bàn ăn, nhìn cô ấy ăn hết sạch bữa trưa. Sau đó, Kiều Sơn Ôn không để cô rời đi, Văn Lạc ở lại cùng cô ấy nghỉ trưa, xem như... giúp cô ấy ấm giường.
Không biết là do cô quá thấu hiểu "nghề làm chim hoàng yến", hay là vì xót Kiều Sơn Ôn bận rộn đến mức không có thời gian ăn cơm, mà suốt hai ngày nghỉ sau đó, Văn Lạc đều đến công ty đưa cơm cho Kiều Sơn Ôn, cùng cô ấy nghỉ trưa, thỉnh thoảng còn giúp cô ấy sắp xếp tài liệu. Thành ra những người xung quanh Kiều Sơn Ôn đều quen mặt cô, ai cũng cho rằng cô là bạn gái của Kiều Sơn Ôn.
Những lời đùa ấy, Kiều Sơn Ôn không hề phủ nhận.
Đến buổi tối, Kiều Sơn Ôn sẽ đưa cô đi ăn, cùng cô trở về khách sạn, giúp cô thay thuốc, hôn cô, ngủ cùng cô.
Cùng sống, cùng ngủ—nhiều lần khi Kiều Sơn Ôn từ phòng tắm bước ra, vén chăn lên giường hay dịu dàng thay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005018/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.