"Không có, không có uy h**p cậu..." Kiều Sơn Ôn lắc đầu, hoảng hốt nhận ra Văn Lạc lúc này với cô dường như chỉ còn lại thù hận...
Văn Lạc vẫn luôn cho rằng Kiều Sơn Ôn lấy mẹ cô ra để uy h**p, vẫn luôn nhẫn nhịn, cho đến bây giờ, cuối cùng cô cũng không thể nhịn được nữa.
Sự thật này khiến Kiều Sơn Ôn không cách nào tiếp nhận được – thì ra bấy lâu nay Văn Lạc ở bên cô đều là nhẫn nhục chịu đựng.
Văn Lạc cứ cười mãi, Kiều Sơn Ôn đau lòng đến mức không biết phải làm sao: "Lạc Lạc, tôi không có uy h**p cậu, tôi..."
Cảnh tượng kích động vừa rồi vẫn còn như hiện rõ trong đầu, Kiều Sơn Ôn không thể phản bác được gì.
"Lạc Lạc, xin lỗi, tôi chỉ là..."
Tiếng cười của Văn Lạc dần dần ngừng lại, cô mệt mỏi dựa vào tường, nhìn đôi mắt rưng rưng nước của Kiều Sơn Ôn, trong khoảnh khắc, ánh mắt cô trở nên trống rỗng, không có một tia cảm xúc nào.
Cô như đang hồi tưởng lại quá khứ, chợt cảm khái nói: "Kiều Sơn Ôn, giá như năm đó đừng quen biết cậu thì tốt biết mấy."
— Giá như chưa từng quen biết cậu thì tốt biết mấy. Trái tim Kiều Sơn Ôn như bị ai bóp chặt, đau đến mức không chịu nổi, vội vàng ngăn cô lại: "Tôi xin cậu, đừng nói nữa..." Cô dường như không thể chịu đựng được những lời như vậy, nhưng Văn Lạc lại chẳng buồn để tâm, tiếp tục nói theo ý mình: "Cậu nói xem... nếu biết sau này sẽ đau khổ như vậy, liệu tôi có nên chết ngay từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005026/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.