Văn Lạc không mang theo bất cứ thứ gì — thẻ căn cước, hộ chiếu, thẻ ngân hàng, thậm chí cả chiếc điện thoại Kiều Sơn Ôn đưa cho cô cũng bị cô để lại. Điều đó cũng có nghĩa là Kiều Sơn Ôn không còn bất kỳ cách nào để liên lạc với cô...
Kiều Sơn Ôn lập tức đi tìm Chu Thư Nhiễm, nhưng Chu Thư Nhiễm cũng không biết Văn Lạc đã đi đâu. Sau khi biết tin này, cô ấy cũng sốt ruột như lửa đốt.
Kiều Sơn Ôn lục tung danh bạ liên lạc của Văn Lạc, hỏi thăm tất cả những người có liên quan đến cô, nhưng không một ai biết Văn Lạc đã đi đâu.
Văn Lạc không mang theo gì cả — không tiền, không giấy tờ, không hộ chiếu — cô ấy đã đi đâu? Cô ấy định làm gì? Sao lại có thể rời đi như vậy...?
Rõ ràng giây trước còn đang dỗ Kiều Sơn Ôn ngủ mà?
Rõ ràng giây trước còn cho Kiều Sơn Ôn một tia hy vọng mà?
Kiều Sơn Ôn tìm khắp Nam Hoài, lại lùng sục cả Đế Đô, nhưng Văn Lạc như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại dù chỉ một chút dấu vết.
Văn Lạc đã đi rồi, Văn Lạc đi thật rồi...
Cô ấy lại một lần nữa rời xa...
Kiều Sơn Ôn cố chấp không chịu thừa nhận mình lại một lần nữa bị Văn Lạc vứt bỏ. Cô không thể ngồi yên, không thể tĩnh tâm, không thể một mình đối diện với thế giới trống rỗng này — với cô mà nói, đó là một sự dày vò còn đau đớn hơn cả cái chết...
Cô dốc hết tất cả để tìm kiếm, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005028/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.