Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Giản từ nhà vội vàng đến bệnh viện.
Cô mặc một chiếc áo hai dây màu trắng, khoác ngoài là chiếc áo len dệt kim màu be. Tông màu dịu nhẹ ấy khiến cô trở nên đặc biệt ôn nhu, nhu hòa. Biết rằng đêm xuân vẫn có thể se lạnh, nhớ lại lúc Lộc Miên rời đi vội vàng, ăn mặc đơn bạc, cô đã mang theo một chiếc áo khoác cho Lộc Miên. Việc đầu tiên khi gặp mặt là đích thân giúp cô ấy khoác áo lên.
Người phụ nữ ấy luôn như vậy, dịu dàng và chu đáo khiến người ta không thể nào không rung động. Lộc Miên không kiềm được ôm lấy cô, hôn nhẹ lên má cô một cái.
Trong mắt Lâm Giản như chứa cả mùa xuân dịu dàng, cô khẽ rụt cổ lại một cách nũng nịu, rồi liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi sụp ở góc phòng trong cơn sụp đổ: "Cô ấy là...?"
Lộc Miên quay đầu lại nhìn một cái, "Là của Văn Lạc..."
Cô ngập ngừng chọn từ, bản thân cũng không rõ ràng lắm, cuối cùng chỉ có thể nói: "Có lẽ là người yêu cũ."
Mấy năm gần đây, Lộc Miên và Văn Lạc liên lạc không nhiều, Văn Lạc cũng chưa từng nhắc đến tình cảm của mình, nên những mối quan hệ khác của cô, Lộc Miên gần như hoàn toàn không biết gì. Đây là lần đầu tiên gặp Kiều Sơn Ôn, nên đương nhiên cũng không rõ giữa họ có bao nhiêu yêu hận tình thù.
Thế nhưng nếu Kiều Sơn Ôn lại để tâm đến Văn Lạc đến mức này, còn Văn Lạc thì lại tuyệt vọng đến mức phải tìm đến cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005033/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.