Kiều Sơn Ôn không rời đi...
Ngay cả khi bị Văn Lạc lạnh nhạt đối xử như thế, cô vẫn không rời đi.
Không những không rời đi, cô còn ăn mặc thật đẹp, ôm theo một bó hoa to, đứng trước cửa quán bar đợi, chỉ để tặng hoa cho Văn Lạc.
Văn Lạc sững sờ đến mức không thốt nên lời, ánh mắt vì nỗi xót xa của Kiều Sơn Ôn mà dao động, run rẩy.
Trái tim cô căng thẳng đến nghẹt thở, trong đáy lòng dâng lên một cơn rung động mãnh liệt. Nhưng cánh tay lại bị Hoắc Chỉ Chỉ kéo một cái, cái kéo có hơi mạnh tay. Giọng nói cố nén không vui của cô bé vang lên bên tai: "Chị, cô ta là ai thế? Em thấy hôm đó chị cũng cứ nhìn cô ta mãi, đúng không?"
Hoắc Chỉ Chỉ như chợt nghĩ tới điều gì, giọng bỗng cao lên: "Chẳng lẽ cô ta là... người yêu cũ của chị?"
Câu này đoán gần đúng rồi, nhưng vẫn chưa đúng hẳn.
Ai mà ngờ được, Kiều Sơn Ôn và Văn Lạc đã dây dưa đến mức này mà chưa từng thật sự xác lập quan hệ.
Người yêu cũ ư? Không, Kiều Sơn Ôn chưa bao giờ là bạn gái của Văn Lạc.
Nhiều lắm cũng chỉ là một cố nhân, một người cũ từng có tình cảm gút mắc.
Nhưng với người cũ ấy, Văn Lạc lại để lộ ra những cảm xúc phức tạp mà Hoắc Chỉ Chỉ chưa từng thấy trong mắt cô.
Và Hoắc Chỉ Chỉ cảm nhận được điều đó.
Cô nhìn Văn Lạc, giọng hạ xuống như thể đang đấu tranh lần cuối cùng: "Chị đã hứa đi chơi với em rồi... có còn tiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005044/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.