Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, thân thể mất đi trọng tâm trong chớp mắt, tim của Kiều Sơn Ôn như bị đẩy bật lên, sau khoảnh khắc ngưng đọng liền đập dữ dội.
Không khí ẩm lạnh cùng âm thanh mưa rơi lộp độp bên tai như bị một lớp kết giới ngăn cách, yếu đi gần như chẳng còn gì, hoàn toàn bị tiếng tim đập và hơi thở của một người khác bao trùm.
Hơi thở của Văn Lạc nặng nề hơn bình thường — là vì tức giận sao? Động tác của cô ấy lần đầu tiên không còn dịu dàng như trước, hơi mạnh tay khi kéo cô lại.
Văn Lạc đang nhìn cô, cổ tay vẫn bị nắm chặt, khiến Kiều Sơn Ôn không khỏi suy nghĩ lung tung, trong lòng dấy lên một chút chờ mong.
"Lạc Lạc?" Cô thăm dò gọi một tiếng.
Lúc này Văn Lạc mới như bừng tỉnh khỏi cơn cảm xúc mãnh liệt đến bất ngờ, áy náy buông tay ra, nói: "Trên người cậu ướt sũng cả rồi, sẽ bị cảm mất. Cậu tắm nước nóng trước đi."
"Có được không?"
Giọng Kiều Sơn Ôn rất nhẹ, mang theo chút run rẩy không chắc chắn, khiến bầu không khí trở nên kỳ lạ. Văn Lạc không biết Kiều Sơn Ôn có hiểu nhầm đây là một kiểu mời mọc vừa kín đáo vừa lộ liễu của người trưởng thành hay không.
Nhưng người cô ấy ướt như vậy, nếu không tắm ngay thì chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Văn Lạc hơi rối, đáp khẽ: "Ừm."
......
Tiếng nước tí tách trong phòng tắm nghe đặc biệt rõ ràng, còn cơn mưa ào ạt bên ngoài cửa sổ thì mờ nhòe như đến từ một thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005051/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.