Chị à, chị có mục đích rõ ràng quá đó. Câu nói ấy khiến Kiều Sơn Ôn sững người, cô chớp mắt vài cái như thể không quen, rồi nhẩm lại câu nói trong lòng một lần, một cảm giác mãn nguyện kỳ lạ dâng lên khiến mặt cô hơi nóng. Văn Lạc gọi cô là "chị". Trước đây cô rất thích nghe Văn Lạc gọi "chị", nhưng toàn là gọi người khác. Mỗi khi đối diện với phụ nữ lớn tuổi hơn, Văn Lạc luôn thích gọi họ là "chị", giọng nói khi thốt ra từ ấy vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào như một chú cún con, khiến người ta chỉ muốn sở hữu cô ấy. Mỗi lần Văn Lạc gọi người khác là "chị" trước mặt mình, Kiều Sơn Ôn lại ghen một hồi lâu, tâm trạng sa sút đến mức không muốn để ý tới cô, phải giữ mặt lạnh chờ cô đến dò hỏi, để sự chú ý quay trở lại với mình thì cảm giác ghen tuông mới nguôi ngoai, mới có thể mềm lòng đáp lại. Chỉ có Kiều Sơn Ôn mới biết cô khao khát đến mức nào được Văn Lạc gọi là "chị", nhưng cô luôn ngại không dám mở miệng, vì cô biết chỉ cần nói ra, chắc chắn sẽ bị Văn Lạc trêu chọc. Không cần đoán cũng biết thể nào cô ấy cũng sẽ giễu: "Em gái Sơn Ôn cũng muốn được gọi là chị sao?" Mục đích rõ ràng. Cô có vẻ như đã bị Văn Lạc nhìn thấu. Tiếng "chị" ấy cứ mãi vang vọng trong lòng cô, xáo trộn dữ dội, Kiều Sơn Ôn không kiềm được mà siết chặt tay cô ấy lại, cũng thành thật thừa nhận: "Ừ." Đích thật cô có mục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005056/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.