Gì cơ......?
Văn Lạc đứng sững tại chỗ, kinh ngạc nhìn Lộc Miên, mắt mở to không chớp, mãi không thốt nên lời.
"Mình chỉ nói là có thể thôi."
Lộc Miên mặt không đổi sắc bổ sung thêm: "Mình không phải là cậu ấy, không biết được suy nghĩ thật trong lòng cậu ấy, nhưng cảm giác mà cậu ấy cho mình chính là như vậy."
"A Miên... cậu," Văn Lạc mặt mày rối rắm, cố gắng lựa lời: "Cậu, hai người ấy như vậy, cậu không... không ghen sao?"
Lộc Miên làm sao có thể thản nhiên nói ra những lời này như thế, cứ như cô đã sớm chấp nhận chuyện vợ mình trở thành "một người vô cùng đặc biệt" trong lòng người phụ nữ khác.
Sao có thể chứ. Văn Lạc nhớ rất rõ Lộc Miên là người cực kỳ hay ghen. Cô còn nhớ... còn nhớ hồi nhỏ, mình chỉ hỏi xin Lâm Giản cách liên lạc, sắc mặt Lộc Miên lập tức lạnh như thể cô nợ cô ấy tám triệu, nắm tay Lâm Giản không nói câu nào, phải để Lâm Giản dịu dàng dỗ mãi mới nguôi.
Giờ lớn rồi, chẳng lẽ Lộc Miên lại độ lượng hơn rồi sao? Không đúng... Văn Lạc vẫn còn nhớ lần trước, lần trước nữa, và lần trước nữa, chỉ cần Lâm Giản nói chuyện với người khác nhiều hơn vài câu là Lộc Miên đã khó chịu rồi, rõ ràng từ trước tới giờ vẫn luôn rất hay ghen mà...
Vẻ ngoài vốn đã lạnh lùng, mỗi khi nhíu mày trông lại càng hung dữ, cứ như muốn kéo Lâm Giản về nhà giấu đi. Lâm Giản thì yếu mềm như thế, mà Lộc Miên lại nắm cổ tay cô ấy chặt như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005060/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.