【Lạc Lạc, cậu đi rồi à?】
Văn Lạc: 【Cậu đợi mình một chút】
Tiểu Ôn: 【Ừm】
Văn Lạc ôm bó hoa, chạy nhanh trở lại. Khi chỉ còn cách nhà hàng một con đường, đèn giao thông phía trước bỗng chuyển sang đỏ.
Văn Lạc đứng bên đường, hướng mắt nhìn về phía trước, dường như thấy được bóng dáng của Kiều Sơn Ôn. Nhưng ở Đế Đô – thành phố phồn hoa chưa từng có này, xe cộ không ngừng chạy qua, che khuất tầm nhìn của cô.
Biết người ấy đang ở phía đối diện, biết người ấy đang chờ mình, Văn Lạc hiểu thế nào là lòng nóng như lửa đốt. Yêu một người sẽ khiến bản thân dễ dàng bị thu hút bởi người ấy, từ giữa biển người cũng muốn tìm cách gặp gỡ. Mấy chục giây bị dòng xe ngăn cách bỗng trở nên cực kỳ khó chịu. Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Văn Lạc vụt qua rất nhiều suy nghĩ trẻ con, mong mình có siêu năng lực xuyên qua dòng người.
Cuối cùng, đèn đỏ cũng chuyển sang xanh, xe cộ đông đúc cũng tuân thủ luật lệ mà dừng lại nhường đường. Tầm nhìn của Văn Lạc trở nên thoáng đãng. Cô thấy Kiều Sơn Ôn đang đứng dưới cột đèn đường trước cửa nhà hàng, hai tay cầm điện thoại, cúi đầu nhìn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng không nhìn thấy Văn Lạc.
Có thể thấy cô ấy đang rất lo lắng.
Cô ấy mặc một chiếc váy ôm dài trắng tinh với cổ chữ V quyến rũ, dáng người kiêu sa. Mái tóc dài lượn sóng nhẹ nhàng, đôi hoa tai đá lấp lánh dưới ánh đèn đêm, vẻ mặt hoảng hốt nhìn xung quanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005062/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.