Cuối cùng cũng chờ được đến giờ tan học, vậy mà trường lại đột ngột thông báo toàn bộ học sinh khối 12 phải đến hội trường để nghe giảng, đúng là mất hứng. Bình thường những lúc như thế này, chắc chắn là Văn Lạc đã chuồn đi rồi, nhưng hôm nay thì khác.
Cô mang đầy tâm sự, đi theo cả lớp 12/15 vào hội trường. Bên trong đã chật ních người, ai nấy đều đang tìm chỗ ngồi, giáo viên chủ nhiệm cầm micro chỉ đạo, chiếc micro chất lượng kém thỉnh thoảng phát ra âm thanh chói tai.
Hội trường được sắp xếp chỗ ngồi theo lớp, lớp 12/1 và lớp 12/15 gần như ở hai đầu đối diện nhau. Ở dãy bên phải sâu bên trong còn lại hai chỗ trống, Kiều Sơn Ôn và lớp trưởng lớp 12/1 lần lượt ngồi xuống. Lớp trưởng vừa ngồi đã mở bàn viết ra, chuẩn bị làm đề được phát hôm nay, còn Kiều Sơn Ôn thì đưa mắt nhìn về phía lớp 12/15, không biết Văn Lạc có đến không.
Mái tóc vàng óng của cô ấy lẽ ra phải nổi bật giữa đám đông, nhưng mãi đến khi gần như mọi người đã ngồi kín, giáo viên đóng cửa lại, Kiều Sơn Ôn vẫn không thấy Văn Lạc đâu, cứ tưởng cô đã trốn ra ngoài chơi rồi, bèn thu lại ánh nhìn, định lát nữa sẽ nhắn tin hỏi thử.
Trường không cấm dùng điện thoại, Kiều Sơn Ôn vừa thò tay vào túi thì có một bóng người chạy ngang qua phía sau. Cô quay đầu lại, thấy một mái tóc vàng vội vã ngồi xuống ghế phía sau chéo bên cạnh mình.
"Văn Lạc...?" Cô khẽ gọi một tiếng, Văn Lạc nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005096/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.