Trong thế giới của những người yêu nhau thì chỉ có ngọt ngào và hạnh phúc.
Qua một thời gian nghỉ ngơi, Tô Cảnh Lam dần dần khỏe lại mà tình cảm của cô và Lôi Nghị Phong cũng đột nhiên tăng mạnh.
Toàn bộ người làm trong Lôi gia đều phát hiện ông chủ của bọn họ như biến thành người khác, tinh thần sáng láng, tươi cười đầy mặt, thậm chí còn có thể cùng bọn họ đùa giỡn. Đại khái là vì ở chung với Tô Cảnh Lam nên sự thân thiết, hiền lành của cô cũng lây sang anh.
Đôi khi, bọn họ sẽ cùng đến siêu thị mua đồ ăn, cùng nhau xuống bếp. Tuy rằng tay nghề của Lôi Nghị Phong vẫn không khá lên nhưng ít nhất cũng sẽ không còn nhầm lẫn đường và muối nữa.
Bọn họ thích nhất là nửa đêm cùng ngắm mưa sao băng, tựa sát vào nhau, mỗi khi ánh sao xẹt qua chính là một kí ức lãng mạn nhất.
Nhưng có người dường như không muốn thấy bọn họ hạnh phúc, trong thế giới màu hồng của bọn họ đột nhiên xuất hiện một đám mây đen.
Một chiều chủ nhật, Tô Cảnh Lam và Lôi Nghị Phong đang đánh tennis thì bị Lôi lão phu nhân cưỡng chế về tổ trạch.
Tổ trạch Lôi gia cổ kích, phòng khác rộng lớn lát cẩm thạch màu xám, đồ đạc trong phòng vừa nhìn đã biết là xa xỉ, là đồ cổ giá trị liên thành.
Lôi Lí Bích Vân ngồi ngắn ngắn chính giữa phòng khách. Bà mặc một bộ sườn xám may khéo léo, tinh tế, tóc bạc tỉ mỉ chải ra sau đầu.
Năm tháng, lấy đi dung nhan kiều mị của bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-liet-nha-cua-ta-nu-nhan-lon-nhat/989851/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.