Hứa Kỳ Sâm cố gắng lên tinh thần rửa mặt sửa soạn, sau đó mặc bộ đồ ngủ ngắn tay xuống tầng.
Muộn thế này, hơn nữa lại đang ở Pháp, căn bản không phải lo sẽ bị người khác nhận ra.
Dù sao đây cũng không phải cuộc sống về đêm nhộn nhịp trong nước, khoảng thời gian này ra đường tỉ lệ gặp được người còn ít hơn gặp được ma.
Lúc xuống bể bơi, Hứa Kỳ Sâm bỗng nghĩ, đây không phải trò đùa dai của Lâm Nhiên đâu nhỉ.
Làm ơn đừng là như vậy, Hứa Kỳ Sâm nghĩ thầm.
Nhưng may mà khi đến gần bể bơi, Hứa Kỳ Sâm phát hiện ra cạnh đó đúng là có một người đang đứng, mặc cả cây đen, gần như chìm vào trong bóng tối.
“Lâm Nhiên?”
Nghe thấy tiếng Hứa Kỳ Sâm, Lâm Nhiên xoay người, trên đầu anh còn đội chiếc mũ lưỡi trai Hứa Kỳ Sâm mang theo hôm đi casting.
Thấy Hứa Kỳ Sâm nheo mắt, trông như con chuột lang nhỏ bị người ta đánh thức, tóc bị gió thổi rối tung, có thể nhìn thấy bờ vai thon gầy dưới một lớp áo rộng thùng thình.
Không hiểu vì sao, tâm trạng của Lâm Nhiên lập tức trở nên thoải mái lạ.
“Anh không buồn ngủ sao?” Giọng Hứa Kỳ Sâm hơi mang giọng mũi, Lâm Nhiên cười, “Đây là buổi tối cuối cùng của chúng ta ở Nice.”
Hứa Kỳ Sâm hít mũi: “Nên sao ạ?”
“Không chuồn ra ngoài chơi một lần thì thật đáng tiếc.” Anh bước tới nắm lấy cổ tay Hứa Kỳ Sâm, “Mượn xe đạp của em chút nhé.”
Bấy giờ Hứa Kỳ Sâm mới nhìn thấy chiếc xe đạp cậu dùng để đóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-dien-cuong-tim-cach-sinh-ton-trong-truyen-be/2555902/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.