“Cậu được vào đội tập huấn Olympic toán rồi à?” Đôi mắt Hứa Kỳ Sâm sáng ngời, “Giỏi quá đi, nghe bảo chỉ cần vào được là có thể được cử đi học ở đại học T rồi, hình như Tĩnh Kiệm chỉ có cậu với một em lớp mười vào thôi.”
Thấy cậu còn vui hơn cả mình, Hạ Tri Hứa cũng ấm lòng.
Hắn cúi người lấy một lon Coca từ trong máy bán nước tự động, thở dài, “Cử đi học thì không rõ lắm, nhưng phải đến Bắc Kinh tham gia tập huấn một tháng, nghĩ thôi cũng thấy phiền, nghe anh tớ bảo còn không được mang theo điện thoại cơ, hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài luôn đấy.”
Hứa Kỳ Sâm cười, “Không sao, một tháng qua nhanh ấy mà, nếu cậu được cử đi học thật thì cũng chẳng cần để ý đến bài tập một tháng này nữa.”
Hắn vốn dĩ không để ý bài tập về nhà.
Hạ Tri Hứa cụp mắt, “Sau khi tớ đi rồi, cậu phải ăn cơm ngoan, có chuyện gì thì nhờ Trần Phóng giúp, Hạ Tập Thanh cũng được nhưng mà nói chuyện ít thôi, đã lên lớp mười hai rồi, phải quan tâm đến sức khỏe…”
“Tớ biết mà.” Hứa Kỳ Sâm cười, “Sao cậu cứ như người cha già sắp phải đi xa nhà thế.”
Bất giác, hai người đã đi từ nhà ăn đến rừng hoa anh đào.
Lá cây lung lay trong gió như sắp rụng, đã qua mùa hoa từ lâu.
Hứa Kỳ Sâm bỗng nghĩ đến gì đó, “À phải rồi, người cậu thích đã biết chuyện cậu sắp đi tập huấn chưa?”
Hạ Tri Hứa sửng sốt, thì ra cậu còn nhớ rõ chuyện hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-dien-cuong-tim-cach-sinh-ton-trong-truyen-be/2555970/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.