Bên kia hai nữ thì ôm nhau khóc, bên này thì hai nam nhân lại đứng nhìn nhau không nói câu nào. Một lúc sau Quân Nhược Lan đi tới bên Lệnh hồ Xung, nàng đã khóc đỏ cả mắt rồi. Lệnh hồ Xung bỗng nhiên quỳ xuống, hắn dập đầu chín lần, sau đó cất tiếng:
- Công ôn của sư phụ sư nương cả đời này con sẽ không bao giờ quên!
Tiểu Long Nữ lại rơi xuống hai hàng lệ, tiểu tử ngốc.
Dương Quá vẫn đứng yên như vậy, ánh mắt nhìn Lệnh hồ Xung đúng là có chút thưởng thức.
- Hãy nhớ, Cảnh giới cao nhất của kiếm đạo là gì, một mực trung thành với kiếm đạo của mình!
Hắn cất tiếng nói, như nhắc nhở Lệnh Hồ Xung một lần nữa.
- Đồ đệ đã rõ, sư phụ, sư nương, đồ đệ chuẩn bị xong rồi!
Lệnh Hồ Xung nói xong, hai tay ôm lấy Quân Nhược Lan vào lòng. Tiểu Long nữ gật đầu. Hai tay nàng tạo thành một vầng sáng. Chiếc vòng cổ nàng đeo phát sáng lên rực rỡ. Lệnh Hồ Xung cũng Quân Nhược Lan đã được dặn trước, cả hai người đều cùng nghĩ đến một nơi, nơi mà hai người biến mất lần đầu tiên. Roẹt, roẹt, một không gian được mở ra. Bốn cặp mắt nhìn nhau lần cuối, cùng gật đầu. Lệnh Hồ Xung ôm lấy Quân Nhược Lan nhảy vào không gian đó. Cả hai biến mất. Không gian kia cũng biến mất. Dương Quá thở dài một hơi, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Vân Nam thành bên ngoài, một không gian kì lạ xoáy không khí tạo thành một lỗ hổng. May mà khu này là phần đồi núi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-game-tai-di-gioi/1463690/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.