Buổi tối, hai dì cháu vui vẻ cùng nhau dùng bữa.
"Dì hai nấu ăn ngon quá!" Hưng vừa nhai cơm đầy họng vừa tấm tắc khen.
"Mi bớt nịnh cho dì hai nhờ!" Hương trong lòng rất là vui vẻ, nhưng mà bên ngoài lại giả vờ đóng vai dì.
"Không, con nói thật! Thề với trời không có nịnh!" Hưng làm bộ mặt thề thốt nói ra.
"Thôi được rồi." Hương phì cười, không tranh cãi với hắn nữa. "Lo ăn đi ông tướng."
"Dì hai." Hưng yên lặng ăn được một lúc thì lại lên tiếng.
"Hửm? Chuyện gì nữa?" Hương dừng đũa nghe hắn nói.
"Mình đừng ngủ riêng nữa." Hưng đề xuất. "Tối nay con qua ngủ với dì hai nha?"
"Hừ, đừng tưởng dì không biết mi có ý đồ gì!" Hương liếc hắn nói ra.
Hưng cười rất tươi, đáp: "Lê Minh Hưng đã hứa không để dì hai cô đơn thì sẽ giữ lời!"
Trong phúc chốc, hai gò má Hương hồng lên, nhưng nàng giấu đi hạnh phúc, trừng Hưng: "Mi giống hệt cha mi, lắm mồm lắm miệng, chỉ có dụ dỗ con gái nhà lành là giỏi, ngoài ra không được tích sự gì hay ho!"
"Không đúng nha!" Hưng ấm ức phản bác: "Con là Pháp Đồ tầng 3, con có thể giết Bạch Lang được!"
"Ừm..." Hương nghĩ nghĩ một hồi, đành gật đầu: "Đúng là như vậy thật, coi như không có vô dụng đến mức đó."
"Thấy chưa? Cháu của dì là một người đàn ông rất đáng tin cậy!" Hưng cười đắc ý, nói ra.
"Đàn ông?" Hương nhìn hắn cười mỉa mai. "Sắc lang đáng tin cậy thì có!"
Hưng mặt dày vỗ ngực, đáp: "Sắc lang đáng tin cậy thì vẫn là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-ta-dao/540838/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.