Lý do là: Chu Duy và tôi có dấu hiệu yêu sớm, tình hình nghiêm trọng ảnh hưởng đến việc học của tôi. Tôi và cậu ấy đứng run rẩy trong văn phòng hiệu trưởng. Bố Chu Duy trực tiếp tát cậu ấy một bạt tai. Cậu bạn suốt ngày cười cợt trước mặt tôi, đi ngang qua tôi với năm dấu tay đỏ ửng trên má. Ánh mắt thất vọng của cậu ấy, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể nào quên được. "Cậu ấy là bạn con." Tôi khóc, cầu xin mẹ đừng làm to chuyện nữa. "Bạn bè thân đến mức ngày nào cũng viết về một thằng nhóc hư hỏng vào nhật ký sao?" Mẹ tôi giọng đầy nghiêm khắc chất vấn. Tim tôi như bị xé toạc. "Mẹ lén đọc nhật ký của con?" Tôi run rẩy hỏi. "... " Mẹ tôi không trả lời. 6 "Việc này là phạm pháp, đây là quyền riêng tư của con." Nước mắt tôi lập tức trào ra. "Con chưa đủ 18 tuổi, mẹ là mẹ của con, con có quyền riêng tư gì chứ." Bà ấy vẫn nghĩ mình không hề sai. "..." Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Tôi lên QQ xin lỗi Chu Duy, nhưng cậu ấy đã sớm chặn tôi rồi. Mọi chuyện làm quá lớn, cuối cùng cậu ấy phải chuyển trường. Còn các bạn nam trong lớp không ai dám nói chuyện với tôi nữa. Không chỉ con trai, mà con gái cũng không thèm để ý đến tôi. "Chính cậu đã ép Chu Duy phải chuyển đi." "Bố mẹ cậu thật ghê gớm, trong trường ai mà dám đắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hen-uoc-ben-anh/2998293/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.