Nhận ra điều này, tôi muốn phản công. "Vậy cậu với cái người tên Trần Viên Viên kia sinh một đứa đi." Không nói thì thôi, mở miệng ra tôi đúng là ng.u hết thuốc chữa. Lần này đúng kiểu g.i.ế.c địch 0, tổn hại 1000+. "Chuyện này tớ không quyết được." Văn Tu cười nói. "Chỉ là... là khoa kinh tế của tớ... tớ không nói là với tớ, á, tớ nói nhầm đấy..." Vì tức quá, đầu tôi rối tung lên. "Thôi, cậu nghỉ trưa đi." Văn Tu nhẹ nhàng nhắc nhở. "Ừ." Tôi ỉu xìu. Tôi giống như một đứa ngốc, hoàn toàn không nói lại được cậu ấy. "Lát nữa có trận bóng rổ, không nói chuyện được nữa." Văn Tu thở dài. "À, với Chu Duy à?" Tôi tiện miệng hỏi. "..." Cậu ấy lại im lặng, "Đừng nhắc đến cậu ta." "À." Tôi không biết sao tâm trạng cậu ấy đột nhiên thay đổi. Tôi vừa định gác máy, Văn Tu lại nói thêm một câu: "Trần Viên Viên, tớ không phải là cái máy nhắn tin của hai người đâu." "..." Tôi hơi đơ ra. Ý gì đây? Mọi người đều là bạn với nhau, tôi tiện miệng hỏi một câu thôi mà làm gì dữ vậy? Cậu ấy làm gì mà cứ hễ nhắc đến bạn thân của mình là bực mình vậy? Lẽ nào Văn Tu có ý gì đó với bạn thân Chu Duy của tôi, nên mới có địch ý với tôi lớn như vậy? "Cậu hiểu không?" Văn Tu hạ giọng hỏi tôi. Tôi suy nghĩ vài giây, nghiêm túc trả lời: "Hiểu rồi, tớ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hen-uoc-ben-anh/2998302/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.