Sau khi lên xe, Đới Lam yên lặng cài dây an toàn.
Hắn rũ mi mắt, mặt không biểu cảm nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ chừa cho vị bác sĩ đang lái xe một sườn mặt lạnh lùng, toàn thân toát lên vẻ “thế nào cũng được, tôi mệt rồi”.
Tống Ý cũng lặng lẽ gạt cần số, khởi động xe.
Bên cạnh không còn là cậu bạn ba hoa ban nãy, quả là một thế giới yên tĩnh.
Không khí tĩnh lặng như vậy khiến khứu giác trở nên nhạy bén lạ thường.
Đới Lam ngửi thấy mùi quả phật thủ trên xe.
Chiều nay khi bước vào phòng chẩn bệnh, trừ mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, Đới Lam còn nhận ra một mùi thơm thoang thoảng xen lẫn bên trong, tựa như mùi quả phật thủ.
Đoán chừng là mùi nước hoa trên người bác sĩ Tống.
Đa số mùi cam quýt đều không lưu hương lâu, nếu xịt nước hoa trước khi đi làm, về lý mà nói đến giờ tan ca hẳn là sẽ không còn mùi gì. Mà trong không gian chật chội như khoang xe này, một chút hương thơm cũng sẽ được phóng đại lên hàng trăm lần, lúc này cả khoang xe đều tràn ngập mùi thơm ngọt của phật thủ và mùi hương liệu điều chế nước hoa.
Đới Lam khá thích mùi phật thủ này— nhẹ nhàng, khoan khoái, trong veo, nó khiến tinh thần người ta thoải mái.
Tâm trạng bực bội cũng dần được xoa dịu bởi hương thơm phật thủ.
Đới Lam cảm thấy vị bác sĩ họ Tống này quá thần kì, một ánh mắt, một câu nói, một mùi hương… những chi tiết rất nhỏ này lại tạo ra ảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995212/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.