Kì nghỉ đông của thầy cô giáo không giống sinh viên, tính ra bọn họ sẽ được nghỉ một mạch hơn ba mươi ngày. Cứ như vậy đã mười mấy ngày nghỉ trôi qua, đầu tiên Đới Lam dành sáu, bảy ngày để quét tước dọn dẹp, sau đó hắn ốm liệt giường thêm năm, sáu ngày, cuối cùng lại trang hoàng nhà cửa thêm sáu, bảy ngày.
Chớp mắt đã sắp kết thúc kì nghỉ đông, Đới Lam một trang sách cũng chưa đọc, một chữ luận văn cũng chưa viết, một hội nghị học thuật cũng chưa tham gia, rõ ràng là muốn bãi công thật.
Dẹp hết đi cái gì mà công bố luận văn, bình bầu giáo sư, hiện tại Đới Lam không có tâm tư để ý đến những chuyện này, hắn có việc quan trọng hơn cần phải làm.
Nhưng thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, đơn giản chỉ là chạy đi chạy lại giữa mấy cửa hàng bán đồ gia dụng mà thôi.
Nhưng Đới Lam đã dạo quanh tất cả các cửa hàng đồ gia dụng ở thành phố Nguyệt Cảng mà vẫn chưa mua được một tấm thảm ưng ý.
Sofa có thể tạm cho qua, nhưng Đới Lam có yêu cầu rất cao đối với thảm trải sàn, phần lớn thời gian hắn đều ngồi dưới đất đọc sách, chỉ những khi uống rượu hoặc lười biếng mới leo lên sofa nằm ườn.
Khi chọn nội thất cho căn hộ này, Đới Lam chỉ chú trọng đến sự thoải mái, chỉ cần là một chiếc sofa êm ái, thứ hai là giặt tẩy dễ dàng, vậy là đủ. Nhưng hiện tại không thể qua loa như vậy, Đới Lam muốn căn hộ của mình phải có tính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995240/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.