Giang Mạt chậm rãi đưa tay lên, che miệng mình lại.
Cô đang nằm trên đệm trải dưới đất, liền áp tai sát mặt đất, cố gắng nghe rõ âm thanh của tiếng bước chân.
Tiếng bước chân càng lúc càng xa, dường như đang đi xuống lầu dưới, không phải về phía cô.
Giang Mạt khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Khi ba người bạn cùng phòng biến mất, cô cảm giác tim mình như muốn ngừng đập vì sợ hãi. Nhưng qua một lúc, cô dần thích nghi được với nỗi sợ.
Cô nhẹ nhàng kéo chăn ra, vì sợ mang giày sẽ tạo ra tiếng động, cô quyết định đi chân trần, rón rén rời khỏi phòng.
Cả căn biệt thự tĩnh lặng đến lạ thường.
Không chỉ những người trong phòng cô biến mất, mà có vẻ như tất cả mọi người trong nhà đều biến mất, chỉ còn lại người tạo ra tiếng bước chân đó.
Và người đó là ai, cô không cần nghĩ cũng biết.
Đèn trong nhà đã tắt hết từ lúc mọi người vào phòng, lúc này cả biệt thự chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ nhà vệ sinh ở tầng một.
Giang Mạt né tránh ánh sáng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, lặng lẽ tiến xuống tầng một.
Bùi Xuyên vẫn mặc bộ đồ ban ngày, có vẻ như anh biết rằng biệt thự không còn ai, nên hoàn toàn không cảnh giác, thậm chí cửa nhà vệ sinh cũng không đóng.
Giang Mạt nấp sau ghế sofa, từ góc độ này, cô có thể nhìn rõ Bùi Xuyên đang làm gì.
Chỉ thấy anh đứng trước gương, cầm trong tay thứ gì đó, dường như là một bộ quần áo.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hinh-nhu-ban-trai-cua-toi-khong-phai-nguoi/2696923/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.