“Bùi Xuyên…”
Trong lòng Giang Mạt thầm lặp lại cái tên này. Thật dễ nghe, vừa gọn gàng vừa không sáo rỗng.
Hỏi xong tên, Giang Mạt cũng chẳng có hứng thú tiếp tục câu chuyện, chỉ thu hồi ánh mắt, lặng lẽ nhìn xa xăm.
Chẳng bao lâu sau, giọng nói của Bùi Xuyên lại vang lên:
“Cô có vẻ không vui.”
Giang Mạt quay đầu nhìn anh:
“Rõ ràng vậy sao?”
Bùi Xuyên nghiêm túc lắc đầu:
“Cũng không rõ lắm. Chỉ là tôi nhạy cảm hơn với cảm xúc của con người.”
Giang Mạt không nhịn được bật cười: “Anh nghiêm túc quá rồi.”
Trong mắt Bùi Xuyên hiện lên chút bối rối, anh hỏi lại: “Cô muốn tôi không nghiêm túc sao?”
Giang Mạt: “…”
Cô vốn chỉ hy vọng anh bớt căng thẳng, nhưng khi nói ra lại cảm thấy không đúng.
Bùi Xuyên vẫn nhìn cô chằm chằm, khiến Giang Mạt lúng túng. Cô há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại phất tay từ bỏ:
“Không, không có gì đâu. Tôi không sao, anh không cần bận tâm.”
Bùi Xuyên gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Từ đó, người nhân tạo này luôn ở bên cạnh Giang Mạt.
Càng tiếp xúc lâu, Giang Mạt càng hiểu tại sao đám quý tộc già nua kia lại phấn khích đến vậy, bởi vì Bùi Xuyên thực sự quá hoàn hảo.
Anh sở hữu trí thông minh vượt trội hơn con người, hiệu suất làm việc cao hơn trí tuệ nhân tạo, thậm chí anh còn làm được những việc mà con người không thể, nhờ vào các gen đặc biệt từ nhiều loài sinh vật khác tích hợp trong cơ thể anh.
Hơn nữa anh không bao giờ mắc bệnh, cũng chẳng cần nghỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hinh-nhu-ban-trai-cua-toi-khong-phai-nguoi/2696934/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.