Cau mày trầm tư trong chốc lát, Ly Ương phát hiện trải qua thật lâu Phượng Hề cũng không nói chuyện, vừa giương mắt nhìn, cả người cũng ngây ngẩn. Phượng Hề nhắm mắt, ngủ thật say, mặt mày khẽ nhăn lại, tựa hồ như đang thừa nhận đau đớn gì đó. Ly Ương liền cảm thấy lạnh lẽo từ trên người Phượng Hề lan ra, trải qua khoảng thời gian không lâu lắm, cả người Phượng Hề cũng bị một tầng băng sương thật mỏng bao trùm.
Tại sao có thể như vậy?! Ly Ương ngẩn ra, tiến lên mấy bước thử dò xét kêu lên: “Phượng Hề?”
Thấy Phượng Hề không có bất kỳ phản ứng nào, Ly Ương vươn tay, ai ngờ ngón tay còn chưa chạm được Phượng Hề, tầng băng sương liền lan tràn đến đầu ngón tay. Ly Ương co rụt tay lại, lập tức ý thức được chuyện nghiêm trọng, đứng dậy chạy tới ao sen phía sau núi tìm Phượng Minh.
Vừa nghe đến tình trạng của Phượng Hề, sắc mặt của Phượng Minh vốn còn nửa tựa tại trong đình không lo lắng uống rượu chợt biến. Không chờ cho Ly Ương nói xong, Phượng Minh cũng đã phi thân chạy tới chỗ ở của Phượng Hề. Thấy gương mặt Phượng Minh ngưng trọng và vội vàng, trong lòng Ly Ương trầm xuống, biết tình huống của Phượng Hề tuyệt đối không cần lạc quan, lập tức đi theo.
Khi Ly Ương chạy tới, Phượng Minh đã ngồi ở bên cạnh Phượng Hề, một bàn tay chống đỡ tay phải của Phượng Hề, thần lực tràn đầy nóng rực liên tục không ngừng rót vào trong cơ thể Phượng Hề. Ly Ương đứng ở một bên, thấy băng sương trên người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-ly-muon-cho-ta-bao-lau/814287/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.