"Sư phụ... Họ đang đánh nhau ở ngoài rồi, người mau ra xem." Đình Lượng thất thanh, chạy nhanh vào sâu phía trong, nơi Hàn Thần Lã đang ngồi thưởng trà.
Hắn vốn dĩ nghĩ rằng sư phụ sẽ thất kinh chạy ra ngoài vì lo cho môn đệ của mình nhưng phản ứng của sư phụ hắn hoàn toàn trái ngược với ý nghĩ của hắn, không có chút gì gọi là lo lắng ngược lại còn có phần thư thái, tĩnh lặng hơn thường ngày. Hàn Thần Lã nhấp một ngụm trà rồi quay sang Đình Lượng nhỏ giọng:
"Sao rồi?"
"Sư phụ?! Chẳng lẽ người không có chút lo lắng nào sao?" Đình Lượng cả kinh.
"Con nghĩ tiếng đánh nhau lớn như vậy ta không nghe thấy sao? Ta đâu có bị điếc." Hàn Thần Lã giọng điệu có chút vân đạm phong khinh.
...
"Đình Hạo ca ca, Sở Khuynh Đằng hai người đừng đánh nhau nữa." Phong Nhi cả kinh hét lớn.
Sở Khuynh Đằng bị mấy chứ "Đình Hạo ca ca" làm cho tức giận muốn lên máu não, nộ khí xung thiên. Trước mặt bao nhiêu người như vậy mà nàng xưng hô thân mật với nam nhân khác không những vậy mà còn gọi thẳng tên của hắn ra. Sở Khuynh Đằng liếc Phong Nhi một cái, nàng cảm thấy sống lưng hơi lạnh liền không nói thêm gì chỉ có thể tiếp tục đứng nhìn cả hai người bọn họ đấu đá lẫn nhau.
Đình Hạo trong lòng cảm thấy vui vẻ vì Phong Nhi coi trọng hắn hơn Sở Khuynh Đằng kia, hắn cười nhẹ rồi quay sang Sở Khuynh Đằng cười cười:
"Nể mặt Phong Nhi tiểu sư muội của ta nên hôm nay ta không tính toán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-tien-tinh-kiep-giai-nhan-khuynh-quoc/44135/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.