Lịch trình hội thảo dày đặc, Thời Ôn bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngày ngày đắm chìm trong biển học thuật, đâu còn tâm tư nghĩ chuyện khác.
Cái hot search từng khiến cả ba người xao động, ngay trong hôm đó đã bị gỡ xuống, sau này trên mạng không còn chút dấu vết nào.
Sáng hôm sau, trước lúc khai mạc, Vạn Trọng Vi gọi điện đúng giờ.
Năm tiếng chênh lệch múi giờ khiến giọng nói qua điện thoại nghe ra thêm phần xa lạ.
"Hot search đã xử lý xong rồi, tôi vừa xuống máy bay mới biết." Vạn Trọng Vi bình thản nói, nghe không có vẻ gì tức giận. Hắn hỏi: "Có ai nhận ra cậu không?"
Thời Ôn thật thà trả lời: "Có, đàn anh với đàn chị nhận ra."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng: "Không sao, sớm muộn gì cũng phải công khai."
Thời Ôn gật đầu, rồi chợt nhớ đối phương không nhìn thấy, vội "ừm" một tiếng.
Hai người lại nói thêm mấy câu đơn giản. Vạn Trọng Vi tỏ ra rất kiên nhẫn, còn hỏi han cậu vài chuyện học tập, rồi mới cúp máy.
Những ngày sau đó, ngày nào Vạn Trọng Vi cũng gửi tin nhắn cho Thời Ôn, lúc thì một câu "ngủ ngon", lúc thì một bức ảnh hoàng hôn hay bình minh, có khi là món ăn đặc sản ở nơi xa.
Ban đầu Thời Ôn còn sợ mình làm phiền hắn, không dám gửi gì. Nhưng sau khi đối phương chủ động mấy lần, cậu cũng mạnh dạn hơn, bắt đầu gửi vài tấm hình thú vị ngược lại.
Chỉ là, trong những buổi hội thảo học thuật khô khan, lấy đâu ra cái gọi là "thú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-hong-nguoi-lanh-co-ay-vua-di-vua-hat/3006638/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.