Tiên sinh:
Lâu rồi không nghe tin anh.
Hôm nay là một ngày tháng 12 năm 1999, thứ lỗi cho em vì đã không nói cụ thể là ngày nào, lâu rồi em không xem lịch, không còn quan tâm buổi sáng mặt trời mọc, buổi tối mặt trời lặn.
Nhưng em nhớ đây là năm thứ hai em trở về Trung Quốc.
Mọi việc ở quê nhà vẫn tốt, cuộc sống của em cũng đi vào quỹ đạo.
Em đã bắt đầu có vài người bạn ở Bắc Kinh, giáo viên và bạn bè đều rất hứng thú với trải nghiệm sống của em ở Việt Nam.
Thỉnh thoảng tụ tập cùng đồng nghiệp, em cũng kể về cuộc sống của em ở Sài Gòn, em thường miêu tả ánh đèn xanh đỏ trên đường phố ẩm ướt về đêm, miêu tả cơn mưa nặng hạt biến mất và mặt trời trở lại vào thời gian chuyển giao giữa mùa mưa và mùa khô, em cũng nhắc đến cuộc sống phiêu bạt và quãng đời đại học của em.
Nhưng em che giấu sự tồn tại của anh với họ.
Em không có cách nào nói ra tên anh, em không cách nào miêu tả anh bằng tiếng Trung, tiếng Việt, tiếng Pháp, hay bất kỳ ngôn ngữ nào.
Em không cách nào miêu tả được sự khó quên và đau đớn của em vào đêm em gặp anh.
Thứ lỗi cho em vì đã dùng từ đau đớn để miêu tả đêm mưa đó.
Em gõ cửa xe anh, ở nơi đất khách mà em tưởng mình sẽ bị khước từ, anh dịu dàng bao bọc cành hoa hồng, mặc dù em biết chuyện này chỉ xuất phát từ sự tôn trọng và lòng thương xót.
Nhưng lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-hong-tien-sinh-mich-nha-tu/2716299/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.