8.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã biết Trần Mạt giấu trong mình một con quái vật.
Lần đầu tiên nó xuất hiện là khi tôi chín tuổi, còn Trần Mạt mười một. Ba mẹ phải đi làm ăn xa, chỉ còn hai chị em sống nương tựa lẫn nhau.
Trần Mạt là một người chị tốt, không hề do dự nhận lấy trách nhiệm chăm sóc tôi.
Mỗi buổi chiều, chị ấy đều đun nước nóng, pha thêm nước lạnh rồi gọi tôi đi rửa mặt.
Nhưng hôm đó, chị lại sai tôi làm một việc, giọng nói nghe là lạ: “Đi lấy nước cho chị.”
Tôi không nghĩ ngợi gì, liền ngoan ngoãn làm theo.
Khi tôi cúi xuống đặt chậu nước, bất ngờ có một bàn tay ấn mạnh vào gáy tôi, ép đầu tôi xuống.
Tôi ngã chúi xuống nền đất, mặt bị nhấn vào chậu nước, nước tràn vào mũi, vào mắt khiến tôi đau rát.
Phía sau, kẻ gây ra chuyện đó khe khẽ ngân nga một giai điệu vui vẻ.
Khi thấy tôi dần yếu sức, giãy giụa không nổi nữa, chị mới kéo tôi lên.
“Ai da, sao lại bất cẩn như vậy?” Chị cười tươi, hỏi như không có chuyện gì.
Tôi sợ hãi nhìn chị.
Chị lại tiến sát vào tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má tôi, li3m đi những giọt nước còn đọng trên mặt.
“Thơm quá, bảo bối à, em thơm quá…”
Từ ngày đó, suốt nhiều năm sau, con quái vật kia cứ thế xuất hiện. Mỗi lần đều là như vậy: trước tiên là tra tấn, rồi ôm tôi gọi "bảo bối", để lại dấu vết trên cổ tôi bằng môi lưỡi, ánh mắt đầy si mê.
“Lại lớn thêm một chút rồi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-nhai-cung-xuan-han-te/2710477/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.