“Xảy ra chuyện gì tôi không biết,” Mục Dịch Nhiên nhìn cậu bằng ánh mắt lãnh đạm “Kẻ đã làm điều tương tự mà tôi từng nhìn thấy ở bức tranh trước, bị phản phệ cực kỳ thê thảm.”
“Rồi rồi, thế không đốt.” Kha Tầm nhún vai “Vậy vẽ rùa hay chòm râu dê gì đó lên mặt hai đứa nó được không?”
Ánh mắt Mục Dịch Nhiên nhìn cậu như đang nhìn một kẻ đầu óc có vấn đề “Trong văn hóa quỷ thần Trung Quốc, dù là thần hay quỷ đều không thể làm nhục.”
“Thế quỷ thần có thể làm nhục người ta à.” Kha Tầm vẻ mặt bất đắc dĩ.
Mọi người thay phiên kiểm tra khắp cả phòng, không phát hiện bất cứ manh mối nào khiến người ta cảm thấy có hi vọng; Lại nhìn ngoài trời, tuy vẫn là một màu âm u xám xịt, nhưng cũng thấy được đã là sáng tỏ, liền đóng lại cửa phòng, đi ra ngoài sân.
Kha Tầm còn nhớ, hôm qua ông lão kia có căn dặn bọn họ, sáng mai tám giờ phải đến tập họp ở nhà hắn, liền gọi Vệ Đông vẫn đứng ở trong sân đi theo.
Vừa rời khỏi tòa nhà liền bắt gặp ông chủ bán bánh rán ngồi bệt dưới mặt đất, cả người suy sụp, mặt mũi ướt đẫm, không rõ là do mồ hôi hay nước mắt.
Vệ Đông rốt cuộc nhớ ra những lời Lưu Vũ Phi nói với mình tối hôm qua, liền bước tới kéo ông chủ bánh rán đứng dậy, nói “Đừng làm mấy chuyện vô dụng nữa, chỗ này không chạy thoát được đâu, ông chạy về hướng nào cuối cùng cũng sẽ trở lại chỗ cũ thôi, đi theo mọi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439757/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.