Cả Kha Tầm lẫn Vệ Đông đều khiếp sợ đến dừng lại, vẻ mặt không dám tin đồng loạt nhìn về phía Mục Dịch Nhiên.
Mục Dịch Nhiên cũng đứng lại, quay đầu nhìn thẳng hai người “Hay nói trắng ra chính là thế giới trong tranh không chấp nhận việc một ngày không có kẻ tử vong, nhưng bởi vì mọi thứ trong tranh diễn biến phát triển đều mang tính ngẫu nhiên, rất thường xuất hiện trường hợp không có ai tử vong, nếu tình huống đấy xảy ra, thế giới trong tranh sẽ cưỡng chế bắt buộc phải có một người chết đi, để bổ sung vị trí tử vong của ngày hôm trước. Mà người này, sẽ do những kẻ may mắn còn sống sót đầu phiếu tuyển chọn ra.”
Đầu óc của Kha Tầm vẫn còn đang bởi vì cực độ khiếp sợ mà trở nên trống rỗng, tiếng nói có chút mơ hồ, hỏi “Sau khi tuyển ra rồi thì…?”
“Trong một phút đồng hồ ngay sau đó, người này sẽ lập tức tử vong dựa theo phương thức phù hợp với phong cách của bức tranh đó.” Mục Dịch Nhiên đáp, ngữ khí bình tĩnh đến tàn nhẫn.
Nhưng Kha Tầm biết, tàn nhẫn như vậy là vì muốn nhắc nhở mình, thế giới này khắc nghiệt hơn cậu nghĩ nhiều lắm.
Bị mọi người lựa trở thành kẻ chịu chết… cảm giác ấy đáng sợ đến cỡ nào?
“Chứ cậu tưởng ông lão kia muốn chúng ta tập họp ở nhà hắn lúc tám giờ là để làm gì?” Mục Dịch Nhiên liếc Kha Tầm, ngữ điệu giống như có chút dịu lại, “Nếu tối qua không có ai chết, vậy việc đầu tiên chúng ta phải làm sau khi tập họp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439762/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.