Ở nơi này, hai chữ “ngẫu nhiên” quả thực chính là từ đồng nghĩa với ghê tởm. Bởi vì mọi thứ đều không tuân theo bất cứ khuôn mẫu hay quy luật nào, thế nên cũng hoàn toàn không có phương pháp đối phó hay lẩn tránh nào, tất cả đều chỉ trông chờ vào vận may.
Kha Tầm nhìn Mục Dịch Nhiên, thấy đối phương lặng im không nhúc nhích, thoạt nhìn chẳng khác gì một bức tượng điêu khắc, ngay cả hô hấp cũng khẽ đến mức không nghe thấy.
Kha Tầm thu hồi tầm mắt, lắng nghe tiếng thở hì hộc của bóng đen khổng lồ ngoài kia, theo bản năng điều chỉnh hô hấp của mình trở nên đều nhịp với nó, lại bởi vì có tiếng hít thở của bóng đen bên ngoài lấn át, mà đến cả Kha Tầm cũng không cảm giác ra được tiếng hít thở của mình.
Bóng đen khổng lồ rốt cuộc đi đến cạnh lều trại của họ, Kha Tầm nhìn thấy tám cái cánh tay to múp míp của nó giống như mất đi khống chế bắt đầu múa may vặn vẹo giữa không trung, mà ở giữa tám cánh tay đó, có một đống đen ngòm vắt ngang chắn trên đỉnh lều, Kha Tầm đoán có lẽ là đầu của nó, giống như nó đang xổm người ngồi xuống, dí đầu sát vào lều trại của họ.
Tiếng hở dốc đột ngột vang trên đỉnh đầu, cách một lớp vải lều mỏng manh, Kha Tầm mơ hồ như thấy được hai con mắt cực đại trên cái đầu của nó đang chậm rãi chớp động.
Nó đang nhìn vào trong lều.
Kha Tầm theo bản năng nhắm mắt lại.
Bị cái thứ gì đó không thể dùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439784/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.