Một tiếng kêu thét đầy sợ hãi đột nhiên vang lên từ phía bên kia lều lớn, gương mặt quái dị của bóng đen khổng lồ trên đầu ngẩng lên, lập tức cất bước mang theo tám cái cánh tay múa máy đầy hưng phấn đi về phía tiếng kêu vang lên.
Tiếng thét sợ hãi trong chốc lát biến thành tiếng kêu thảm thiết, bởi vì quá thê lương mà trở nên biến âm, nhất thời không thể nhận ra là của ai.
Mấy cánh tay của bóng đen tụ tập lại ở trước người, thân thể của nó chắn lấy tầm mắt của Kha Tầm, tiếng thét thảm thiết ở trước mặt nó vặn vẹo nứt toát, chẳng mấy chốc mà biến mất.
Ngay khi Kha Tầm đã chuẩn bị sẵn sàng chờ nó quay lại thì bỗng thấy nó bước thẳng về phía lều trại của Chu Bân, khom người xuống, vươn cánh tay ra, bốc lấy một người từ trong liều xách ra ngoài.
Người này trong miệng thét to lên một câu gì đó, ngay sau đó cả người hắn bị mấy ngón tay khổng lồ bắt lấy, tiếng kêu rít bén nhọn thê lương lại một lần nữa vang lên, đâm thẳng vào màn nhĩ chui tọt vào xương cốt khiến người ta rét run.
Kha Tầm còn đang sững sợ, chợt thấy ngoài lều loáng thoáng hiện lên bóng người, còn chưa kịp phản ứng, mành cửa lều đã bị ai đó từ ngoài xốc lên, tiếp theo một bóng người lao vào.
Đúng hơn mà nói là hai người, là Tần Tứ cõng trên lưng Triệu Đan đã hôn mê.
“Chuyện——” Kha Tầm vừa tính mở miệng đã bị Tần Tứ đưa tay bịt lại, nhanh chóng thả Triệu Đan nằm xuống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439792/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.