Phòng trưng bày mỹ thuật Mũi To nằm ở một góc đường không quá phồn hoa của giới văn hóa G thị.
Theo tin tức mà các thành viên nhóm “Luận vào tranh” sưu tập được, phòng trưng bày này thích nhất là tiên phong trong phong cách, hầu hết các tranh triển lãm được tiếp nhận trưng bày ở đây đều là các tác phẩm thuộc chủ nghĩa siêu thực hoặc trường phái trừu tượng, mà chủ nhân của các tác phẩm ấy, phần lớn cũng là họa sĩ ít được biết đến, danh tiếng không lớn, hoặc là chỉ nổi tiếng trong phạm vi nhỏ.
Mà đến cả Mục Dịch Nhiên lần này cũng không cung cấp được manh mối nào hữu ích.
Đáng nhắc tới chính là Chu Hạo Văn được xem như thành viên mới cũng gia nhập nhóm “Luận vào tranh”, còn biểu tượng avatar của “Ôn Nhu Lục” trong nhóm liền vĩnh viễn biến thành một cái khung nhỏ cố định mà thôi.
Bất kể Sa Liễu từng là hạng người thế nào, bọn họ cũng không thể dùng tử vong để phán định giá trị của cô ta, cho nên mọi người vẫn cảm thấy có chút thổn thức. Nhưng bản thân họ cũng nằm trong tốp dự bị tử vong, đồng tình người khác quá mức hiển nhiên là việc vừa lãng phí cảm tình lại vô dụng.
***
Lúc Kha Tầm cùng Vệ Đông đi đến phòng trưng bày Mũi To thì nơi đó trời đang mưa.
Sắp sửa vào giữa hè, thời tiết ẩm ướt nóng bức đến khó chịu, thế nên một nơi vẫn luôn mở điều hòa như phòng trưng bày cũng trở thành địa điểm trú mưa, giải nhiệt tối ưu nhất trong mắt người qua đường.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439831/quyen-4-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.