Trên mặt nước phập phềnh bốn con cá, trắng bếch, đã chết.
Cả tấm phim âm bản toát ra loại cảm giác làm người ta mơ hồ, khó hiểu, rồi lại khủng bố, đáng sợ.
“Những tấm phim khác đâu? Lấy hết ra xem xem.” Mục Dịch Nhiên bấy giờ đã cầm lấy cái nhíp từ tay Mạch Bồng, trên cái nhíp đang kẹp lấy tấm phim chụp lại bốn con cá chết kia.
Dưới ánh đèn đỏ lù mù, Mạch Bồng mở nắp bì thư, đổ mấy tấm phim nho nhỏ từ bên trong ra bàn, hết sức cẩn thận dùng ngón tay vén nhẹ cạnh răng cưa ở ngoài rìa tấm phim, tránh để ngón tay dính vào bộ phận ở giữa.
Toàn bộ phim đều là na ná giống như nhau, tất cả đều có một nền màu trắng, bên trên rải rác những đốm màu đen lớn bé khác nhau.
Tần Tứ nhìn chằm chằm một tấm trong số đó: “Hình dạng con cá của tấm này không giống với mấy tấm trước, cái này nhìn giống như lá liễu.”
“Đúng là có một loại cái bề ngoài nhìn như lá liễu.” Đỗ Linh Vũ nói xong, cũng khẽ cau mày nhìn tấm ảnh kia, cảm giác mấy con cá trên ảnh cứng đờ như đá, thẳng băng băng dựng ở đó, càng xem càng khiến người ta thấy trong lòng run lên.
Tần Tứ nheo mắt nhìn kỹ: “Giống như cá, nhưng lại không giống lắm, nhỏ quá thấy không rõ ràng, nhất định phải phóng to lên mới được.”
“Phim lấy ra hết cả rồi?” Mục Dịch Nhiên nói.
Mạch Bồng cầm bì thư trống rỗng: “Đúng vậy, trút ra hết rồi.”
“Vậy đốt hết đèn lên đi, để nhìn cho rõ.” Mục Dịch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2440107/quyen-10-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.