"Vâng, vâng, tôi xin thú tội, tôi xin thú tội hết!" Ngũ Tứ Tam gật đầu lia lịa như giã tỏi.
Giang Khởi Vũ kéo Chúc Dư ngồi xuống mép giếng, bắt đầu thẩm vấn: "Thứ nhất, anh biết tên tôi từ đâu, và anh hiểu tôi bao nhiêu? Thứ hai, tại sao lại lừa tôi nhận lấy chai rượu đó? Thứ ba, cái giếng này, rốt cuộc có bí mật gì? Thứ tư, tại sao lại muốn giết tôi?"
Vừa nói đến hai chữ "giết tôi", con dao găm từ tay Giang Khởi Vũ bay ra, dưới ánh mắt kinh hoàng của Ngũ Tứ Tam, nó cắm phập vào vùng đất giữa hai đầu gối hắn.
Lưỡi dao sáng loáng phản chiếu rõ ràng đôi chân đang run rẩy của Ngũ Tứ Tam.
Giang Khởi Vũ: "Anh có thể bắt đầu nói rồi."
Hắn nuốt mạnh một cái, run rẩy trả lời: "Tối, tối qua khi mọi người cùng nhau uống rượu, tôi đã chú ý đến cô, à không, là Giang tiểu thư. Bởi do là người lạ, lại còn xinh đẹp nổi bật, nên không nhịn được nhìn thêm vài lần."
"Thật không dám giấu, khi mọi người nói chuyện, tôi vô tình nghe được vài câu, thật sự chỉ là vô tình thôi! Cũng chính lúc đó tôi mới biết tên của Giang tiểu thư, còn có cái gì mà trên người toàn là bí mật ấy..."
Giang Khởi Vũ: "Vậy, về cái giếng này, anh đều đang lừa tôi?"
Cô đứng dậy, muốn đánh cho hắn một trận trước, Chúc Dư giữ cô lại, "Nghe xem hắn nói tiếp thế nào đã em, xong việc chị sẽ cùng em động thủ."
Khi mới nghe xong nửa câu đầu, ánh mắt Ngũ Tứ Tam nhìn Chúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-ra-toi-om-mong-tinh-thuy-tien/3028433/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.