“Mẹ ơi… mẹ ơi!”
Mẫn Dao ngẩng đầu lên khỏi những dòng tâm tư được viết trong nhật ký, dịu dàng nhìn cậu bé đang đứng bên cạnh cửa: “Chuyện gì vậy Cầu Cầu?”
Cậu bé chạy nhanh lại bên cô, ôm chặt thắt lưng cô, khuôn mặt không khác gì với Mạc Cảnh Sơ khi còn bé, chỉ có cặp mắt to đen láy là giống cô, vừa to vừa tròn: “Ba nói muốn ăn cơm, nên bảo con đến gọi mẹ.”
“Ồ, ăn cơm tối à.” Mẫn Dao chậm rãi đứng dậy, tay vô thức ôm bụng, chỉ thấy bụng cô bắt đầu nhô lên một vòng, giống như gồ lên một ngọn núi nhỏ. Cậu bé đứng bên cạnh tò mò đưa tay sờ sờ bụng Mẫn Dao, một lúc sau thì mở to đôi mắt.
“Mẹ ơi mẹ ơi! Em gái đá con!”
Mạc Cảnh Sơ vừa bước vào cửa nghe vậy cười lên tiếng: “Cầu Cầu sao con biết là em gái? Nói không chừng là em trai đấy?”
Cậu bé bĩu môi, nhẹ nhàng vuốt bụng Mẫn Dao: “Con không muốn có em trai… chú Kỳ Lân nói rằng em gái đáng yêu hơn…”
Mẫn Dao nghe vậy thì bật cười một tiếng, Mạc Cảnh Sơ nhìn con mình mà chẳng biết nên làm gì: “Đừng nghe chú Kỳ Lân nói lung tung, chú ấy muốn người ta không thích em trai thôi.”
Cậu bé lại bĩu môi, quay đầu chạy đi định gọi điện thoại cho chú Kỳ Lân luôn yêu thương cậu bé nhất để nói với chú ấy rằng ba ba đang nói xấu chú ấy… Mạc Cảnh Sơ hoàn toàn không quan tâm con trai của mình đang chạy ra ngoài, thong thả đi đến bên cạnh Mẫn Dao ôm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-tam-gui-nam-kha/490006/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.