Mưa vẫn tiếp tục rơi, và cầu vồng nơi chân trời như một ảo ảnh mong manh.
Nhất Minh ngơ ngác nhìn lên trời, đột nhiên nói: “Lê chỉ còn một chút nữa là thoát ra được rồi.”
“Nếu không phải Hắc Cách đuổi theo, anh ấy đã thoát ra được rồi.” Cậu nói, “Nếu không phải anh rời đi, nếu không phải anh đã vi phạm lời hứa...”
Cậu gần như có thể tưởng tượng được Lê lúc đó tuyệt vọng đến nhường nào, nhất định còn đau khổ hơn cả cậu bây giờ, nỗi đau như tim sắp vỡ tung.
Biểu cảm của cậu như đang khóc, nhưng lại không có nước mắt.
Bên cạnh Nhất Minh, Đường lau đi nước mưa và nước mắt trên mặt mình.
“Là lỗi của em phải không?” Cô bé khóc lóc tự trách, “Là em không nên làm liên lụy các anh.”
“Là anh sai rồi.” Nhất Minh nói.
Trong khung hình, vẻ mặt cậu thay đổi, trên khuôn mặt bầu bĩnh lại hiện lên một nét trưởng thành. Cậu cau mày, dường như đang giằng xé, muốn từ bỏ thứ gì đó vô cùng quan trọng.
“Sương Bất Ngôn không sai, em cũng không sai.” Cậu nói một cách gần như bình tĩnh, “Chỉ là anh sai thôi.”
“Anh không nên rời đi, anh nên nghe lời em ở lại.” Cậu vịn vào đống đá vụn bên cạnh, ngồi dậy, rồi cúi mắt nhìn trước ngực, như thể đang nhìn vào trái tim mình, “Anh nên nghe theo suy nghĩ của chính mình mà ở lại.”
Tâm cảnh của thiếu niên đã có sự thay đổi lớn, cậu dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều chỉ sau một đêm.
“Anh không nên vì tự bảo vệ mình mà từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-than-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich/2899159/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.