Hội chợ truyện tranh trong suy nghĩ của Lê Lê: trang điểm nhẹ nhàng, mặc đồ thường, ra ngoài đi dạo.
Cuối cùng, trạng thái ra ngoài của cô: trang điểm kỹ lưỡng, áo khoác gió đen trông như đồ thường nhưng lại rất giống đồ cosplay, tuy không phải cosplay nhưng cực kỳ thần thái.
Lê Lê quyết định đeo khẩu trang.
Bạn cùng phòng cosplay một bộ khác, đạo cụ rất đồ sộ, đợi đến khi họ đi tàu điện ngầm đến địa điểm hội truyện tranh lại phải xếp hàng với đống đạo cụ nặng nề đó.
“Chân mình bắt đầu đau rồi.” Bạn cùng phòng đi đôi giày da nhỏ làm đau chân, còn chưa vào cửa đã kêu đau.
Lê Lê nhìn chằm chằm hàng dài không thấy điểm cuối phía trước, có lẽ vì trang bị đầy đủ, cô bất giác nhập vai diễn xuất, lạnh lùng nói: “Cố lên, đường phải tự đi, mình không cõng cậu nổi đâu.”
Cô nói xong một lúc bạn cùng phòng không trả lời, ngay lúc Lê Lê tưởng tâm hồn mong manh của bạn mình bị tổn thương, thì đột nhiên phát ra tiếng kêu phấn khích: “Đúng đúng đúng! Chính là cảm giác này! Mắng mình đi mắng mình đi! Quá chuẩn rồi Lê mang tóc ngố tàu của mình!”
Lê Lê dùng ánh mắt ‘không ngờ cậu lại là người như vậy’ nhìn bạn cùng phòng, kết quả cậu ấy ôm ngực càng hưng phấn hơn.
Người bạn cùng phòng tấu hài như vậy, biết làm sao đây, chiều thôi.
Mãi mới vào được trong, điều hòa còn chưa mở, cả hội trường rất oi bức, cuối cùng Lê Lê cũng bỏ khẩu trang xuống.
Rất nhanh có những coser khác cầm điện thoại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-than-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich/2899163/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.