Hắc giao phá nước lao lên từ mặt biển, thân hình khổng lồ như che lấp cả bầu trời.
Nó vươn mình, cảm nhận nguồn sinh lực dồi dào đã lâu không có, ngửa mặt lên trời rống dài.
"GÀOOOO!"
Đôi thú đồng vàng óng ánh lên vẻ lười biếng no nê, mà trên đầu nó, thanh niên tóc đen khóe miệng nở nụ cười, đứng trên mình giao long, ung dung nhìn xuống tất cả mọi người bên dưới.
Vẫn như mọi khi.
"Hắc Cách..." Nhất Minh lẩm bẩm một câu, rồi trong làn nước biển tiến về phía giao long trên bầu trời, dường như muốn đến gần hơn.
"Du Hiểu đâu!" Nhất Minh ngẩng đầu, hét về phía người đang đứng trên mình giao long, "Du Hiểu ở đâu!"
Gần như ngay lập tức Đan đã chắn trước đường tiến của cậu, còn An Hộc Vũ và Đường cùng nhau kéo lấy vạt áo Nhất Minh từ hai bên, không cho cậu đến quá gần.
"Chờ đã Nhất Minh, đó là dị năng giả cấp SS, thành chủ Giao Hoang!" An Hộc Vũ hạ thấp giọng, "Nếu Hắc Cách thật sự giết, giết Du Hiểu, vậy thì bọn họ có thể đều là kẻ địch, quá nguy hiểm!"
Sau khi hắc giao lướt qua trên không, gần như tất cả họ đều nhìn thấy hai bóng người trên mặt biển, cũng nhìn thấy thanh trường đao từ tay Lê Lê đâm về phía Du Hiểu.
Cùng với những đóa hoa máu bắn tung tóe giữa không trung.
Những thiếu niên thiếu nữ đã trải qua chiến đấu và thường xuyên trưởng thành trong chiến đấu đều biết lượng máu đó đại diện cho điều gì.
Nhưng Đường do dự một chút, phản bác: "Chờ chút, không thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-than-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich/2899360/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.