Chẳng qua ân oán của hai người chưa giải quyết thì đế đô đã truyền đến tin lành: Hoàng đế bệ hạ rốt cục đã khỏi bệnh.
Người khác giả bệnh nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, Hoàng đế bệ hạ giả bệnh gần nửa năm. Hơn nữa thời điểm tỉnh lại cũng được cân nhắc rất chuẩn xác, nếu không có chứng cứ rõ ràng thì bệ hạ tuyệt đối không thể tước chức với quy mô lớn như vậy.
Thời gian qua tìm kiếm không được Thái thượng hoàng, chỉ đành xem là tử vong. Minh Trạm phát ra thánh chỉ, ngoại trừ tổ chức tang lễ trọng thể thì cũng yêu cầu ba quân phải mặc y phục màu trắng tỏ lòng thương xót.
Đồng thời còn có mật thư do Hoàng đế bệ hạ gửi đến, ngự bút giao trách nhiêm cho bọn họ chuẩn bị kỹ lưỡng để nghênh chiến.
Tống Diêu không hề có chút hứng thú nào đối với chữ viết như cua bò của Hoàng đế bệ hạ, hắn chỉ quan tâm Hoàng đế bệ hạ khỏe mạnh mà thôi, “Bệ hạ an khang chính là phúc đức của thần tử như chúng ta. Nếu bệ hạ giao trách nhiệm chuẩn bị chiến tranh thì nhất định là có đạo lý. Phải an bài quân đội một lần nữa.” fynnz.wordpress.com
Hai người bận rộn đến đêm khuya thì mới cưỡi ngựa quay về phủ.
Triệu Lệnh Nghiêm mệt mỏi gật đầu, Tống Diêu lại nói, “Sau này ngươi dậy sớm, ta dạy cho ngươi một chút quyền cước, như vậy sẽ không đến mức có chút việc mà mệt mỏi như vậy.”
Vì vậy thân thể có tố chất bình thường ở trong mắt của Tống Diêu chính là sức khỏe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-de-nan-vi/1132083/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.