Trong Đại Phượng: Võ đế bản kỷ có ghi chép rõ ràng: Võ Hoàng đế: Thừa Ân nguyên niên, long thể không tốt, mười lăm tháng bảy, tết Trung Nguyên, sắc trời sáng tỏ, chợt có tiếng sấm gầm thét, ở Tê Phượng Sơn hiện ra một miếng thần thiết, trên đó có thần tích thiên văn, con người không ai có thể lý giải. (thần thiết= sắt thần)
Thiên ý cảnh báo.
Cơ hồ tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.
Tê Phượng Sơn không phải ngọn núi nổi tiếng, bên cạnh Thiên Kỳ tự có một ngọn núi nhỏ, vì thế đã đặt một cái tên rất thanh nhã, đột nhiên một ngày Tê Phượng Sơn nổi danh.
Mười lăm tháng bảy, một tiếng sấm vang lên, Tê Phượng Sơn bị đánh sụp, đất đá sạt lở, làm cho khối người không thể nhận ra hình dạng ban đầu, phía trên còn có dòng chữ thần bí chưa thể giải.
Xưa nay con người thường dùng lăng tẩm để hình dung sự băng hà của Hoàng đế. Đột nhiên một ngọn núi bị sụp, cho dù là ngọn núi nhỏ thì vẫn liên hệ đến bệnh tật của Hoàng đế, mọi người đều có cảm giác đây là điềm xấu.
Còn nữa, còn miếng thần thiết, mặt trên còn có thiên văn.
Đế đô xảy ra chuyện này, đương nhiên phải hỏi ý Khâm thiên giám.
Ở bên đây, Vệ thái hậu, Nội các và tôn thất còn chờ Khâm Thiên Giám đến giải thích, ai ngờ chờ đến chờ lui, không quá bao lâu thì chỉ có Phó giám Khâm thiên giám gấp rút chạy đến, quỳ nói, Khâm thiên giám đại nhân từ sớm đã không xuất hiện, sau khi hỏi thăm thì mới biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-de-nan-vi/1132112/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.