“E..hèm!” hắn hằng giọng lấy uy phong “Trẫm biết rồi! Dương quốc cựu nghe đây!”
“hừ…” Thiên hất mặt quay đi chỗ khác không thèm nhìn hắn Bỗng… “ui…da” Lâm đạp mạnh vào chân của Thiên (mặt nó làm việc ác mà vẫn cười tươi như hoa) khiến cho anh chàng nhăn nhó mặt mày cúi người xuống thi lễ với Quân Bảo “Thần đợi lệnh” hắn nói mà trong lòng thầm nghĩ: “Con nhóc này! Coi chồng nó hơn anh nó mà!”
“Ừ! Vì nở mặt Dương phi nên ta chỉ xử phạt quốc cựu nhẹ thôi! Quốc cựu đừng lo lắng!” hắn nhìn Thiên mĩm cười một cách khó hiểu
“Hix… hix… mong hoàng thượng làm chủ cho thần thiếp” Tây phi quỳ trước mặt Quân Bảo mà khóc lóc.
“Ừ! Ta biết rồi! Tây phi, nàng đừng khóc nữa! hãy đứng dậy đi nào?” Quân Bảo bước lại đỡ Tây phi đứng dậy! “Để Tây phi không chịu thiệt thòi! Trẫm truyền lệnh Dương quốc cựu phải làm cho Tây phi ba điều mà nàng ta yêu cầu”
“Cái Gì….. ba điều! hừ… Dù là một điều ta cũng không làm đừng nói chi là ba điều” Thiên lạnh lùng đáp
“huhuhuhu… hoàng thượng” Tây phi nhìn Quân Bảo, mắt đổ lệ mà nói “Thần thiếp! hix..hix.. thần thiếp chẳng còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa!” nói xong nàng giả vờ rút một cây trâm cài trên tóc ra đâm thẳng vào cổ định tự sát (hix…hix bà này chơi cũng ác thiệt). Chàng (tức là Thiên) đứng bên cạnh vội xuất chiêu đánh rớt cây trâm trên tay nàng xuống, tức giận nói “Cô tính vu oan cho tôi nữa hả? cô mà chết thì tôi có nhảy xuống sông cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-hau-den-tu-tuong-lai/419478/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.