Sở Thiên Mục tới.
"Hoàng hậu nương nương đúng là phúc lớn. Khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn này không có bị gì, vẫn làm người khác phải cảm thán a~"
Không có bị gì?
Sở Thiên Mục nhìn nàng tươi cười, với bộ dạng nhàn nhã phe phẩy chiết phiến trong tay như đuôi con chó nhà hàng xóm trước đây của Tử Yên làm nàng nhịn không được mà nhíu mày. Tên này có bệnh sao?
Hơn nữa có một điều không thể phủ nhận rằng: Con người ta dù là bất cứ thời đại hay thế giới nào cũng coi trọng nhất vẻ bề ngoài.
Bề ngoài cô đẹp, cô là đại mỹ nữ được mọi người bao quanh...
Bề ngoài cô không đẹp, cô chỉ là một con vịt xấu xí bị khinh thường và bắt nạt...
Tử Yên chán nản đáp một tiếng "Đa tạ" thì lại thấy Sở Thiên Mục lấy ra một hộp gỗ nhỏ. "Thần sắp hồi quốc. Đây là một thứ phổ biến của đất nước thần, nay xin dâng lên nương nương coi như hữu lễ lần gặp trước."
Lần gặp trước?
Ý tên Sở Thiên Mục là lúc nàng coi hắn là Hạ Tử Mặc, chạy lại khóc ôm lấy hắn không buông?!
Đúng là tạo nghiệt mà!
Tử Yên cười khan mấy tiếng rồi nhanh chóng "tiễn" khách. Nếu Sở Thiên Mục còn ở đây, nàng không biết liệu hắn có nhắc đến việc đó rồi bản thân có nổi cơn điên đập hắn một trận không?!
"Tiểu nương nương, hẹn ngày tái ngộ."
Sở Thiên Mục bị Khả Nhi chân trước chân sau "tiễn" ra khỏi Thanh Liên điện, chỉ có thể hô lên một tiếng.
Tái ngộ? Mẹ nó, cuộc đời này xui xẻo thật! Mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-hau-rac-roi-sky-kaledin/481720/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.