Màn đêm băng giá nhanh chóng phủ xuống toàn bộ cảnh vật, mang theo hương thơm của những loài hoa muôn sắc. Tiếng cửa đập từ xa truyền đến, phá tan bầu không khí tĩnh lặng tịch mịch này.
Sau một hồi không có đáp trả, cửa lại càng bị đập mạnh hơn. Mà nó đã làm một nữ nhân mất ngủ.
Nữ nhân nhanh tay khoác áo, một thân y phục mỏng xuyên qua làn gió lạnh mà kéo vật cứng cáp. Một tiếng "kéttt" làm hồi gõ chợt lặng đi. Nữ nhân nhìn một bóng người ẩn hiện dưới trăng, người ngã vào bên trong, đôi mắt mông lung thỉnh thoảng nhíu lại, hơi thở nồng nặc mùi rượu:"Nữ nhân thối. Nàng lại vì một tên không rõ lai lịch mà mặc trẫm?" Vẻ mặt tràn ngập đau đớn như trẻ nhỏ không được cho kẹo.
Nữ nhân cong khóe môi nhưng lại đầy vẻ khinh thường, bàn tay vội nắm lấy cổ áo người nọ lôi xềnh xệch vào bên trong, cũng không muốn cùng người này đàm đạo nhân sinh gì đó trong đêm gió rét, cùng nhau thưởng trăng trước cửa...
Nam nhân nọ không ai khác là đấng tối cao, là người vạn người tin tưởng, là nhất quốc chi quân: LĂNG THIÊN HÀN!
Đương nhiên một nữ nhân khiến một vị Hoàng đế cao cao tại thượng phải đi tìm và chờ đợi chắc hẳn sẽ là một vị mỹ nữ dịu dàng hiền thục trong chốn hậu cung. Nhưng hắn lại chính là một khác biệt.
Chỉ có nàng mới khiến hắn thực sự vui vẻ, thực sự an tâm.
Nàng hoạt bát đáng yêu, nàng ngốc nghếch ngây thơ, là một cái dạng khác biệt nữ nhân. Người khiến hắn hứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-hau-rac-roi-sky-kaledin/481727/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.