Lâu Hoài không nhận được bất kỳ lời phản hồi nào từ phía Ứng Đề.
Sau khi anh thốt ra những lời cầu xin đó, Ứng Đề chỉ lạnh lùng gạt tay anh ra, sau đó không thèm ngoảnh đầu lại, quẹt thẻ vào cổng tòa nhà và biến mất sau cánh cửa.
Lâu Hoài đứng trước tòa nhà rất lâu.
Gió đêm lạnh lẽo, đứng lâu rồi, cái lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn chân lên khắp cơ thể nhanh chóng xâm chiếm lấy anh. Nhưng sự lạnh lẽo mà cơ thể cảm nhận được, so với bóng lưng lạnh lùng rời đi không chút do dự của Ứng Đề lúc nãy, dường như lại trở nên vô cùng nhỏ bé.
Anh quay người rời khỏi tòa nhà số 21, đi bộ ra phía ngoài khu chung cư.
Dư Minh đã sắp xếp người đỗ xe chờ sẵn ở cửa từ trước. Lên xe, Lâu Hoài dựa vào lưng ghế, đôi môi mím chặt, ánh mắt lạnh lẽo.
Dư Minh ngồi ở ghế lái, qua gương chiếu hậu nhìn sếp của mình, một câu cũng không dám hỏi, chỉ lẳng lặng lái xe quay về Vọng Kinh Tân Cảnh.
Kể từ lần trước ngửa bài với ông cụ rồi dọn ra khỏi nhà cũ họ Lâu, Lâu Hoài lại chuyển về sống ở Vọng Kinh Tân Cảnh.
Đợi đến khi xe chạy vào Vọng Kinh Tân Cảnh, đỗ trong hầm gửi xe, Lâu Hoài vẫn chưa có ý định xuống xe. Dư Minh không dám hỏi, chỉ có thể im lặng đợi cùng. Khoảng năm phút sau, Lâu Hoài như sực tỉnh, nói: “Cậu về trước đi.”
Dư Minh nói: “Hôm nay anh uống không ít rượu, để tôi đưa anh lên nhà?”
“Không cần.”
Dư Minh xuống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/2993507/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.