“Ta nghe nói trước kia ngươi chính là thủ lĩnh cơ quan phụ trợ của Đại Lương, nắm giữ tất cả tình báo của các nước và quan viên Đại Lương, tại sao muốn phản bội Đại Lương?”
Tấn Giang cười nói: “Xem ra tin tức của ngài cũng không chính xác, không phải cơ quan phụ trợ ta phản bội Đại Lương, mà là Đại Lương phản bội chúng ta, hoàng đế Hiên Vũ vốn không quan tâm đến chiến tranh, cơ quan phụ trợ chúng ta lại biết quá nhiều, vì vậy bị tiểu nhân hãm hại, trở thành đứa con rơi trong mắt hoàng gia, cũng khiến cho vô số gián điệp của phụ trợ chết ở nơi đất khách quê người, chuyện ta làm chỉ là giúp bọn họ lấy được thứ mình nên có thôi”.
“Vậy vì sao ngươi còn có thể sống ở nơi này?”
“Ha ha, ngoài hoàng đế Hiên Vũ, không ai có thể động đến ta, về phần vì sao không giết ta, ngài cũng chỉ có thể đến hỏi hoàng đế Hiên Vũ thôi”.
Lãnh Thiên Minh nhìn Tấn Giang hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của mình, khi mình nói với Lưu Bất Đắc rằng muốn thành lập một tổ chức gián điệp, tiến hành xâm nhập vào các quốc gia xung quanh thậm chí là trên toàn thế giới, Lưu Bất Đắc đã ngay lập tức nói ra tên người này.
Một người không gì không biết trong lịch sử Đại Lương, cũng bởi vì hắn ta biết quá nhiều nên khiến cho mọi người sợ hãi.
Cuối cùng không biết vì sao cơ quan phụ trợ bị giải tán, còn hắn ta lại bởi vì tự ý điều động một số ngân lượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-tu-yeu-nghiet/779878/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.